Xích lôi phá đính nhục chưởng sanh
Cận y hữu tiên kị sư lai
(Sét đỏ phá đỉnh, tay không đỡ
Lúc nguy ngập có tiên nhân cưỡi sư)
Gió cuốn như chớp, chỉ thấy từ phía chân trời một đám mây đỏ rực phá không lao đến, mà người đứng trên mây, lại đúng là Khai Dương Vũ Khúc Tinh Quân.
Hắn trong lòng tràn đầy lo lắng, trên đường đi càng lúc càng thấy hồn tinh nơi xa kia dần dần suy yếu, hồn tinh một khi đã đặt vào cơ thể Thiên Lý Nhãn, thì sẽ cùng hắn sinh tử nhất thể, hồn tinh suy yếu, kia thể hiện rằng Thiên Lý Nhãn đang gặp phải hiểm nguy khôn cùng.
Mắt thấy Thiên Phong Sơn cao ngất xuyên mây dần dần hiện ra trước mắt, trên đỉnh núi là tầng tầng mây mù vần vũ, dội ra từng trận lôi phá sấm gầm, Khai Dương cũng biết, đây chính là di tượng khi kiếp nạn của kẻ tu đạo giáng xuống.
Khai Dương tuy trong lòng âm thầm cảm thấy kì quái, dưới chân vẫn không hề có nửa điểm đình trệ, vội vàng hướng tới đỉnh núi lao nhanh.
Còn chưa tới gần, đã ngửi được một cỗ tinh huyết khí vị cực kì nồng đậm.
Chỉ thấy trong gió tuyết xa xa, dưới thân đào xơ xác, trên nền tuyết trắng xóa, nhiễm thượng một màu đỏ sẫm chói mắt!!
Cây đào đáng thương như bị gió tuyết tàn bạo phá hủy, cành gẫy hoa rơi, mà dưới thân cây, có một nam nhân đã mất đi thần trí dựa vào, bàn tay hắn, tứ chi hắn, bả vai hắn, có đến hơn mười chỗ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-nguyen-giai-ach-he-liet-thien-muc-cung/1913950/quyen-2-chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.