Đào hoa thụ hạ túng tình dục
Biện lạc như tuyết điểm hồng lệ
(Dưới tán đào thuận theo tình dục
Hoa rơi như tuyết, điểm lệ hồng)
Nghe được câu nói ấy, Khai Dương không khỏi nhẹ thở ra.
Hắn tuy nhiều lần lén trộm xuống trần, thế nhưng tiên gia bản tính vốn trong trẻo lạnh lùng, cho dù hắn tình tình như liệt hỏa đi chăng nữa, bản chất vẫn là tiên nhân cao ngạo, làm sao lại đi nhìn trộm loại chuyện tình này của đám phàm nhân. Nhiều nhất, cũng chỉ là hơi biết chút xíu mà thôi, nếu thật sự bắt buộc mà làm, hắn cũng không biết phải xuống tay thế nào.
Hắn ngoan ngoãn nhắm lại hai mắt, bàn tay rộng lớn của nam nhân cũng rời khỏi hai má hắn, ngay khắc sau đó, nơi tối mềm mại dưới hạ thân đã được một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng bao lấy.
Như đang nâng niu trân bảo mà nhẹ nhàng tinh tế ma xát, không hề mang đến cảm giác bất hảo, chỉ để lại từng đợt nhiệt khí thoải mái đến mức khiến người ta thần hồn mê muội.
“Ách ── A......” Khai Dương nhịn không được rên dài một tiếng. Vốn đang khóa ngồi trên thân nam nhân lại bởi vì an ủi quá ôn nhu mà cột sống như muốn nhuyễn ra, cả người co lại, cảm giác chống đỡ không được khiến hắn phải vươn tay bám lấy bả vai người kia.
Giữa hai người lúc đó chỉ còn cách nhau một tấc, nhiệt độ từ hô hấp phả ra như bị giam lại trong không gian nho nhỏ, trở nên càng thêm nóng cháy khó nhịn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-nguyen-giai-ach-he-liet-thien-muc-cung/1913946/quyen-2-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.