Bốn người về đến nhà không bao lâu, Lý Lập Bang đột nhiên nhận được một cú điện thoại, kế đó thần sắc đại biến, chỉ cúi đầu với di động nói câu “Tôi biết rồi” liền treo điện thoại.
“Làm sao vậy?” Trương Gia hỏi.
Lý Lập Bang lắc đầu không nói, cầm ví tiền cùng áo khoác đi ra ngoài. Thái Dương phía sau đã muốn thoát khỏi bóng ma do gã biến thái xuất hiện mang lại, mới từ phòng bếp rót chén nước đi ra, vừa thấy thần sắc Lý Lập Bang không ổn, liền hỏi: “Không phải trong nhà có chuyện gì chứ?”
Lý Lập Bang hàm hồ ừ một tiếng: “Ông già vào bệnh viện, tớ phải quay về xem xem.”
“Tớ đưa cậu ra sân bay.” Thái Dương nói.
“Không cần, tớ tự đi được rồi.” Nói xong Lý Lập Bang bước đi. Tuy rằng trên miệng hắn chưa nói, nhưng mấy người đều nhìn ra được, trong lòng hắn vô cùng gấp gáp. Đừng nhìn bình thường một tiếng gọi ông già, nhưng một khi người trong nhà có chuyện gì, hắn là người mất bình tĩnh hơn ai hết. Hắn luôn luôn là kẻ trọng tình trọng nghĩa, điều này từ thời điểm Thái Dương mất tích khi trước đã có thể thấy được.
Trương Gia hôm sau phải lên máy bay về quê, cho nên sớm đã quay về phòng thu dọn đồ đạc, chỉ để lại Thái Dương cùng Cố Văn Vũ ngồi ở phòng khách.
Thái Dương đột nhiên cảm thấy trong phòng vắng vẻ, nhìn thôi cũng khó chịu, cậu liếc Cố Văn Vũ một cái, nói: “Hôm nay muốn ngủ cùng kưng ghê.”
Lông mày Cố Văn Vũ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-huu-bat-truc/3069317/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.