Thời điểm Quách Minh Viễn ngồi trên máy bay, đột nhiên nhớ tới tấm ảnh chụp hôm cùng Thái Dương thu dọn đồ đạc tìm thấy vì cái gì nhìn quen mắt như vậy.
Nếu anh nhớ không nhầm, trong những người anh quen, có một người trong đó hình nền máy tính quanh năm không đổi, thủy chung vẫn duy trì một tấm hình quỷ dị mù mịt. Hơn nữa bất luận ai nảy sinh nghi vấn, chủ nhân máy tính sẽ đều vô tội mà chớp chớp đôi măt dài nhỏ, sau đó đáp lại bằng nụ cười biến thái mà quỷ mị, người nhìn thấy hận không thể tự chọc mù hai mắt. Bất quá Quách Minh Viễn cảm thấy, suy xét đến hành vi tồi tệ cùng tâm tính tiểu nhân chi ly tính toán của người này, cho đến tận bây giờ, có lẽ cũng chỉ có mình anh lộ vẻ nghi ngờ đối với cái hình nền khác người của người này.
Tuy Quách Minh Viễn cả vạn lần cũng không muốn thừa nhận, nhưng lúc này cầm trong tay tấm hình đột nhiên xuất hiện, anh không thể không đối mặt với một sự thật:
Bóng quỷ trắng trên hình nền, đúng là bóng lưng chính anh mặc sơ mi trắng trong tấm ảnh trên tay bị zoom lên vô hạn sau khi được cắt riêng ra. Bởi vì ảnh chụp chỉ có một màu trắng, bóng dáng phóng đại vô hạn phi thường không rõ ràng, khiến người ta có một cảm giác mông lung mờ ảo không giống người sống, trắng lóa chiếm cứ cả màn hình.
Tưởng tượng đến trước kia mỗi lần đi qua văn phòng người đó, đều nhìn thấy hắn chống cằm đối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-huu-bat-truc/3069315/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.