Cố Văn Vũ sau khi tắm rửa xong xuôi từ trong phòng tắm đi ra, thấy Thái Dương nằm ngang ngược trên chiếc giường đơn duy nhất trong phòng, tựa hồ đã muốn rơi thật sâu vào bên trong giấc “ngủ say”. Trên người cậu cái gì cũng không có mặc, làn da trần trụi mới tắm táp bị nước ấm hấp hơi có chút phát hồng, tản ra hương sữa tắm nhàn nhạt. Hệ thống sưởi ấm của khách sạn cũng rất tốt, nhiệt độ trong phòng rất cao, cho nên Thái Dương cũng không có tiến vào trong ổ chăn, mà là đem chăn vo viên một đống ôm vào trong ngực, chỉ dùng một chiếc khăn tắm tuyết trắng nhẹ nhàng che phủ từ phần eo trở xuống đùi.
Cố Văn Vũ liếc nhìn Thái Dương một cái, tắt đèn, lên giường, gian nan đem chiếc chăn từ trong cánh tay của Thái Dương cứu vớt ra, mở rộng phủ lên thân hai người, sau đó từ sau lưng ôm chặt lấy cậu. Một phen như vậy, cái khăn tắm vướng víu kia không biết đã bị đá đến nơi nào, hai cánh mông hoa trơn trượt của Thái Dương liền không chút che chắn kề sát trên chiếc quần lót mỏng manh của Cố Văn Vũ, thứ bên dưới quần lót dần dần có phản ứng. Thái Dương chép chép lưỡi, “vô ý thức” chấn động, ở trong lòng Cố Văn Vũ cọ đến cọ đi, thập phần vừa lòng nghe được hô hấp trở nên có chút trầm trọng của Cố Văn Vũ.
“Ưm...... Chật quá, cậu dịch sang chút coi.”
“Giường quá nhỏ, không có chỗ đâu.”
Thái Dương cố sức xoay người, cùng Cố Văn Vũ mặt đối mặt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-huu-bat-truc/3069319/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.