Trong phòng làm việc, Phó Du Nhiên ngồi ở trên sô pha, nhàn nhã vểnh hai chân bắt chéo, đuổi đi một Ngôn Lạc Hi luôn làm người ta chán ghét, tâm tình cô ta vô cùng mỹ mãn, cuối cùng thù ngày đó trước mặt mọi người làm mình nhục nhã cũng báo được.
"Loảng xoảng" một tiếng, cửa phòng làm việc bị người đá văng ra.
Phó Du Nhiên quay đầu nhìn lại, thấy nam nhân như thể từ địa ngục trở về, trong lòng không hiểu sao khiếp đảm, kìm không được vội vàng đứng lên, rụt rè nói:"Nhị ca"
"Câm miệng!" Lệ Dạ Kỳ quát lên, ánh mắt lạnh như băng nhìn cô ta.
"Sao cô lại ở đây?"
"Dĩ nhiên là đi tới a!"
Phó Du Nhiên thấp giọng mềm mại, trìu mến nhìn anh:"Tối qua em tăng ca cả đêm, sáng sớm đi ngang qua muốn lên gặp anh một chút, không ngờ chờ lâu quá ngủ thiếp đi lúc nào không hay"
"A! "Lệ Dạ Kỳ cười lạnh,"Tôi và Phó tiểu thư thân thiết như vậy sao?"
"Nhị ca...... "Phó Du Nhiên kinh ngạc nhìn anh, đáy mắt hiện lên một tia tổn thương.
"Nếu để cho tôi nghe được hai chữ từ miệng cô nữa, tôi nhất định khiến cô sống không bằng chết."
Lệ Dạ Kỳ thanh âm cơ hồ là từ trong kẽ răng phát ra, nếu không phải vì hoàn thành nhiệm vụ, anh hiện tại bóp chết cô gái dã tâm này.
Phó Du Nhiên cô đơn rũ mắt xuống, chậm rãi đi tới bên cạnh Lệ Dạ Kỳ ngửa đầu nhìn anh, trong ánh mắt xẹt qua một chút đau thương.
"Anh nghĩ hiện tại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834448/chuong-198.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.