Nửa đêm, Ngôn Lạc Hi ho khan tỉnh dậy, vừa mở mắt liền nhìn thấy Điền Linh Vân đang nằm ngủ dài trên thảm cách cô vài mét ngủ ngon lành, cô sờ trán ngồi dậy.
Nhìn mấy chai rượu rỗng trên bàn, thần sắc trở bên mù tịt.
Cảnh tượng Phó Du Nhiên ngồi dậy ôm bộ đồ của Lệ Dạ Kỳ hiện lên trước mắt cô, tim cô đau nhức, bụng cồn cào kịch liệt đứng dậy lao vào phòng tắm, nằm trên bồn cầu, suýt nữa nôn ra mật.
Bên ngoài bỗng dưng vang lên tiếng chuông cửa, cô đứng dậy đến phía trước bồn rửa mặt xối nước lên khuôn mặt mình cho tỉnh táo.
Khi đến cửa chống trộm, cô nhìn qua mắt mèo nhìn thấy bên ngoài tối om, cảnh giác: “Là ai?”
“Chị dâu, là tôi, Mặc Thần Dật.”
Ngoài cửa truyền đến giọng nói chua chát của Mặc Thần Nghi:"Chiều nay Điền Điền bảo đem rượu tới cho chị dâu, càng nghĩ càng thấy bất an nên tới đây xem thử"
Ngôn Lạc Hi quay đầu nhìn Điền Linh Vân trên thảm phòng khách, cô mở cửa, nhìn Mạc Thần Dật bên ngoài, anh ta mặc áo ngủ như bị ai kéo ra khỏi chăn.
"Bọn tôi không sao, cảm ơn anh đã quan tâm"
Mạc Thần Dật cười khổ một tiếng, theo bản năng nhìn sang bên cạnh. Ngôn Lạc Hi theo tầm mắt anh ta nhìn lại, chẳng biết từ lúc nào nơi đó một thân ảnh cao gầy cao lớn, dưới ánh đèn, dung nhan trong trẻo lạnh lùng, đôi mắt lạnh lẽo chăm chú nhìn cô.
Ngôn Lạc Hi hóa đá, khi kịp phản ứng, cô vội vàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834446/chuong-199.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.