Ngôn Lạc Hi chật vật lau nước mắt, nàng quẫn bách phát hiện, vừa rồi hình như cô đã lao vào vòng tay anh.
Bất giác nhận ra, cô vội vàng đẩy một cái, mắt lướt qua anh dừng lại khu vực phía sau. Nhân viên giả vờ bận rộn, ánh
mắt họ cứ liếc nhìn về phía này.
Cô lúng túng thu hồi ánh mắt:"Em…em có chuyện muốn nói với anh.”
Lệ Dạ Kỳ nhìn nước mắt trên lông mi cô, tâm niệm khẽ động, bỗng nhiên cúi người xuống hôn lên mí mắt cô.
“Được, chúng ta vào văn phòng nói”
Anh nắm lấy tay cô, dẫn cô đi về phía
phòng làm việc của mình.
Một đường đi qua, không ít người liếc trộm bọn họ, Ngôn Lạc Hi ngơ ngác nhìn bóng lưng cao ngất của anh, cô tuyệt đối không nghĩ tới cuộc đối thoại của bọn họ bắt đầu từ một cái ôm và một nụ hôn.
Vào phòng làm việc, Lệ Dạ Kỳ lập tức xoay người, bàn tay chống lên cánh cửa, khóa bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn của cô vào trong ngực, giọng nói mang theo nụ cười trầm thấp, lại có chút ngạo kiều, "Em muốn nói gì với anh?”
Ngôn Lạc Hi tựa lưng vào cửa, cả người bị hơi thở nam tính lạnh lùng vây quanh, cô ngửa đầu nhìn anh, dưới ánh mắt sáng như đuốc, trong lòng không hiểu sao có chút không được tự nhiên:”Cái kia, chính là..."
“Là cái gì?” Cô càng quẫn bách, anh lại càng chờ mong lời cô sắp nói ra, vậy nhất định rung động lòng người.
Ngôn Lạc Hi cắn cắn môi dưới, nghĩ đến lời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834450/chuong-197.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.