Lệ Dạ Kỳ siết chặt điện thoại, nếu đối phương không phải mẹ anh, anh đã sớm cúp máy.
"Mẹ, mẹ không có lòng tin với con trai mình chút nào sao?"
"Ta không phải là không tin con, chỉ sợ con không rõ ràng. Quá khứ con đối với Du Nhiên thế nào ta và Nhị thẩm đều thấy được, bọn ta còn thương lượng nếu hai đứa tâm đầu ý hợp thì cứ để Du Nhiên làm con dâu ta" Lệ phu nhân xúc động nói.
Hôm qua cái bà nghe Du Nhiên chết đi sống lại thiếu chút nữa bị hù chết.
Suy nghĩ cả đêm, vẫn quyết định nói cho Tiểu Thất, đồng thời gõ chuông cảnh báo cho nó.
Lệ Dạ Kỳ vuốt ve trán:"Con với Du Nhiên tâm đầu ý hợp lúc nào?"
"Đứa nhỏ này, con hỏi ta thì ta hỏi ai? Lúc đó
đại viện nhiều con gái như vậy. Du Nhiên thích dính lấy con nhất, con đối xử với con bé cũng tốt hơn ai hết, đừng có nói cho ta biết con chỉ coi con bé là em gái"
Lệ Dạ Kỳ: "......"
"Mẹ, không nên quá thân thiết với Du Nhiên hiện tại, nhắc nhở Nhị thẩm một tiếng, Du Nhiên thật đã chết rồi"
Cho dù giám định ADN 100% bày ra trước mắt anh cũng không tin Phó Du Nhiên chính là Lệ Du Nhiên.
"Lời này con tự mà đi nói, chắc Nhị thẩm con vui muốn chết" Lệ phu nhân EQ thấp hơn nữa, cũng không đi chạm vào cái rủi ro này.
Lệ Dạ Kỳ khẽ mím môi:"Con biết rồi"
"Tiểu Thất, con đối với chuyện này suy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834412/chuong-216.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.