Buổi tối, Lệ Dạ Kỳ lái xe về nhà, đi ngang qua một cửa hàng hoa, anh đã đi ngang qua đó, nhưng cuối cùng anh quay lại, dừng lại trước cửa đi vào mua một bó hoa hồng đỏ.
Trở lại biệt thự Bán Sơn, Lệ Dạ Kỳ nhìn thấy xe bảo mẫu màu đen đỗ trong sân, môi anh khẽ nhếch, hôm nay cô đóng phim rất sớm, có thể bồi dưỡng một chút tình cảm vợ chồng.
Cầm hoa vào biệt thự, dì Đông nghe tiếng đi ra, nhìn thấy hoa hồng trong tay anh, trước mắt bà sáng ngời, lập tức tiếc hận nói: "Ai, nếu vợ anh biết anb mua hoa về, không biết sẽ vui vẻ biết bao"
Lệ Dạ Kỳ nhíu mày:"Vợ con đâu?"
"Sáng sớm phu nhân đã lên máy bay đi Giang Thành, nói là phải hai ngày nữa mới về, bảo tôi chuyển lời với anh. Đại ca à, hai người không phải cãi nhau nữa chứ?"Dì Đông cẩn thận hỏi.
Còn tưởng rốt cục sau cơn mưa trời lại sáng, không biết vợ chồng son này tại sao lại cứ thích nháo liên tục!
Lệ Dạ Kỳ gương mặt tuấn tú đen sầm, đi Giang Thành, tối hôm qua sao không nghe cô nói?
"Không có cãi nhau". Lệ Dạ Kỳ đưa hoa và âu phục cho dì Đông, bước chân dài đi vào phòng khách, nhìn sô pha trống trải, trong lòng không hiểu vì sao có chút trống rỗng.
Cô thích nhất là ngồi trên sô pha xem chương trình giải trí, có lúc ôm gối cười đến ngã trái ngã phải. Vừa thấy anh về, lập tức ngồi nghiêm chỉnh, tựa như chuột nhìn thấy mèo.
Ngồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834218/chuong-217.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.