Dì Đồng đỡ cô ngồi xuống ghế, lấy hòm thuốc giúp cô xử lý vết trầy trên tay và mặt. Vừa thoa lên da, cô đau đến co rúm lại, dì Đồng thấy thế chau mày nói:"Sao lại bị thương nặng như vậy? Gương mặt dùng để kiếm cơm, lỡ không may để lại sẹo thì thế nào?"
Ngôn Lạc Hi cảm động, suýt chút để nước mắt lăn dài trên mặt: "Dì Đồng, không sao đâu, vết trầy hai ngày nữa sẽ lành thôi, con còn trẻ chức năng tái tạo da rất tốt"
Dì Đồng nhìn lên, luôn cảm thấy ở cô có gì đó không ổn.
"Phu nhân, có việc gì lại chạy ra ngoài sớm như vậy?"
"Đi dạo a"
"Phía sau núi còn chưa khai phá, xung quanh rừng rậm nguyên sơ, lỡ lạc đường thì làm sao? Lần sau ở sân đình viện mà tản bộ, nhìn những vết thương này xem, làm người ta đau lòng biết bao nhiêu" Dì Đồng vừa cằn nhằn, vừa thoa thuốc.
"Dạ". Ngôn Lạc Hi lại muốn khóc.
Một lát sau, chờ dì Đông thoa xong thuốc, cô nói:"Dì Đồng, con cùng người đại diện phải bay đi Giang Thành chụp ảnh, hai ngày sẽ không có nhà, dì nói Lệ đại thần giúp con một tiếng"
Trở thành người đại diện một hãng mỹ phẩm lớn nhờ vào Điền Linh Vân ra mặt giúp cô, sau khi huỷ hợp đồng cùng Hằng Tinh, chị Lâm đã giao toàn bộ công việc chuyển qua cho Điền Linh Vân cũng là quản lý hiện tại của cô.
"Phu nhân, trên mặt bị thương như vậy có ảnh hưởng đến công việc không?"
"Không có gì đáng ngại, đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834415/chuong-215.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.