Lệ Dạ Kỳ nghiêng người châm điếu thuốc, anh nhíu mày nói: "Cô ấy muốn ly hôn”
“Ly hôn? Cậu đã gây ra chuyện lớn gì đến nỗi ép cô ấy đòi ly hôn?” Mặc Bắc Thần nhíu mày, mặc dù cùng không có cơ hội gặp gỡ Ngôn Lạc Hi nhiều lắm, nhưng rõ ràng nhìn ra được cô gái ấy là người thông minh hiểu chuyện còn kiên nhẫn và rất mạnh mẽ.
Nếu không phải tuyệt vọng đến mức không còn hy vọng sẽ không dễ dàng đề nghị ly hôn.
"Cái gì gọi là tôi ép cô ấy?"Lệ Dạ Kỳ bực bội nói, mặc dù đã nhận ra sai lầm của mình nhưng cũng không thể bỏ qua thể diện trước mặt bạn bè.
"Ngôn Lạc Hi sẽ không đem chuyện ly hôn
treo trên đầu môi, nếu cô ấy nói ra như vậy nhất định đã rất đau lòng. Tôi rất tò mò cậu đã làm cái gì?" Mặc Bắc Trần nhàn nhã nhìn anh.
Lệ Dạ Kỳ nhíu chặt mày:”Tôi….."
Tôi không làm gì cả, nhưng lại không thể nói ra, một người phụ nữ khóc thương bên cạnh, anh hoặc là làm quá nhiều, hoặc là làm quá ít, không thể nào không làm gì cả.
Thấy anh nói không ra lời, Mặc Bắc Trần thản nhiên nói: "Tiểu Thất, tôi kỳ thật rất hâm mộ cậu, ít nhất Ngôn Lạc Hi còn muốn giận dỗi, Thiển Thiển bây giờ nhìn thấy tôi như thấy quỷ trốn cũng không kịp"
Tuy cưỡng chế cô mỗi tuần đều phải về Mặc gia, nhưng cô tựa hồ đi sớm về trễ, thậm chí chưa bao giờ ở nhà ăn cơm. Đối với anh, né
tránh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834063/chuong-295.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.