Lệ Dạ Kỳ khó chịu xoa xoa đầu lông mày, anh dựa vào tường với vẻ mặt bối rối đau khổ, anh nói:"Quên đi, một tên độc thân như cậu cũng không cho tôi được đáp án có tính xây dựng”
Chu Bắc muốn khóc thật sự, độc thân cũng là cái tội sao? Có khi nào bị Thất gia ghét bỏ luôn không?
"Nói thật, tôi cảm thấy Thất gia và Mặc gia đang chung một bệnh, không mấy hỏi Mặc gia một chút, không chừng cho anh được câu trả lời có tính xây dựng!”.
Chu Bắc nghĩ thầm đừng ép tôi, tôi sẽ nổi giận thật đó!
Lệ Dạ Kỳ: "......”
Tính ra, anh cùng Mặc Bắc Trần thật đúng là “đồng bệnh tương liên” đều là thất tình, ách... Thất tình sao?
Anh cả ngày ủ rũ, cáu kỉnh đến mức không thể bình tĩnh, chẳng lẽ thật sự bị đá sao?
Chu Bắc nhìn biểu tình của Lệ Dạ Kỳ, than ôi, lão già thất tình trông thật đáng thương, có nên an ủi một chút không?
“Thất Dạ, vừa rồi trên Weibo truyền tải hình ảnh của vợ anh, anh xem qua chưa?"
Lệ Dạ Kỳ giật mình:"Ảnh gì?”
“A! Hay anh tự mình xem thử đi" Nói xong, Chu Bắc tìm lý do chuồn đi nhanh chóng.
Lệ Dạ Kỳ nhìn bóng lưng như chạy trốn của cậu ta, mi tâm nhíu chặt hơn ánh mắt dừng lại ở máy tính sáng màu lam, vẫn không tự chủ được đi tới đăng nhập weibo của mình.
Hộp thư liên tục nhấp nháy, tùy ý bấm vào tin nhắn hiện ra, lần trước anh hăng hái trả lời một câu nhận thức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834066/chuong-294.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.