Ngôn Lạc Hi ngơ ngác tỉnh lại đã là một giờ đêm, cô xoa huyệt thái dương đứng dậy về phía phòng ngủ, vừa đi tới cửa bên tai vang lên tiếng chuông cửa.
Cô kinh ngạc quay đầu lại, giờ này còn ai tới nữa?
Chậm rãi đi tới cạnh cửa, xuyên qua mắt mèo nhìn thấy người đàn ông đứng ngoài cửa, tim cô bỗng nhiên tăng tốc, anh, anh sao lại tới đây?
Cô vội lắc mình tựa vào cửa sợ bên ngoài sẽ nhìn thấy mình, cô đưa tay ôm lấy trái tim đang đập càng lúc càng nhanh giống như sắp nhảy ra khỏi cổ họng vậy.
“Hi Nhi”
Tiếng chuông cửa dừng lại, kèm theo một tiếng gọi trầm thấp, tim cô không xong rồi
Cô thích nhất anh gọi mình Hi Nhi, thanh âm triền miên, khi đó cảm thấy trong lòng anh có cô.
“Anh biết em ở đây, mở cửa, chúng ta nói chuyện đàng hoàng" Lệ Dạ Kỳ buông tay, nhìn cánh cửa đóng chặt, tâm tình không thể dùng ngôn ngữ nào hình dung được.
Ánh mắt Ngôn Lạc Hi mờ đi một lúc, rõ ràng đau lòng muốn chết, tại sao khi thấy anh lại hoảng sợ như vậy?
Hai tay ôm mặt, cắn chặt môi dưới, không đáp lại.
Cô nói sẽ ly hôn, ngày mai giải quyết xong tâm trạng sẽ tìm luật sư gửi đơn cho anh. Kể từ đó trở đi, bọn họ là hai người xa lạ không còn liên quan đến nhau nữa.
Lệ Dạ Kỳ đưa tay ấn chuông cửa càng lúc càng nôn nóng, anh biết người trong cửa đã nghe thấy, nhưng lại không chịu mở cửa ra:"Hi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834061/chuong-296.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.