Ngôn Lạc Hi phục hồi tinh thần lại, lúc trước khi cô lấy được kịch bản, chỉ nói đạo diễn là một người mới, lại không ngờ tới người đó là Bạc Cẩm Niên, cô nhớ ra trước kia anh ta
đúng là tốt nghiệp khoa đạo diễn.
Chỉ là Bạc Cẩm Niên đã trở lại, Điền Điền có biết không?
"Đạo diễn Bạc, phó đạo diễn Hứa, chào các vị lão sư, tôi là Ngôn Lạc Hi"
Ngón tay dài rõ ràng của Bạc Cẩm Niên cầm bút, không kiên nhẫn chỉ lên mặt bàn, "Bắt đầu đi"
Ngôn Lạc Hi biểu diễn chính là đoạn bi tình nhất của lúc chọn đoạn ngắn, cô đã suy nghĩ qua, với tâm tình hiện tại của mình, muốn biểu diễn Bạc Sênh Tiêu thời thanh xuân ngây thơ hoạt bát tương đối khó khăn.
Cho nên cô lựa chọn đoạn cao trào nhất trong bộ phim, cảnh Bạc Sênh Tiêu nhận được tin nam chính Yến Thanh Thành chết trận sa trường, cô đứng dưới tàng cây anh đào đính ước, hồi tưởng ký ức khắc cốt ghi tâm giữa hai người.
Ngôn Lạc Hi đi vài bước, theo bước chân của cô, cô đã nhập vai, vẻ mặt bi thương mà thê lương, ngước mắt nhìn ra xa, ánh mắt linh động, ánh sáng từng tấc từng tấc ảm đạm xuống, bỗng nhiên đau khổ, bỗng nhiên vui mừng.
Cô không có động tác, thậm chí ngay cả lời thoại cũng không có, vẻ mặt từng chút từng chút biến hoá làm cho người ta cảm nhận được vị vong kia cực kỳ bi thương, thời gian ba phút, tâm tình cô càng ngày càng kịch liệt, cuối cùng lại chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834009/chuong-321.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.