Ngôn Lạc Hi trở lại phòng làm việc, vừa vặn Điền Linh Vân vừa kết thúc công việc, đứng dậy nghênh đón:"Thử vai thế nào?"
Ngôn Lạc Hi nhìn cô muốn nói lại thôi.
Điền Linh Vân có dự cảm không tốt, nếu như tối qua Nhị Lạc thật sự nghe thấy lời Mạc Thần Dật, như vậy hôm nay cô có thể phát huy thất thường, Điền Linh Vân ôm vai của cô, an ủi nói: "Thắng bại đến binh gia là chuyện thường, không sao, ngoại trừ phim này, còn có phim khác tốt hơn cho chúng ta chọn lựa"
"Bé cưng, lúc đi thử vai gặp được người quen cũ". Ngôn Lạc Hi nói.
"Tôi biết, chính là đạo diễn Hứa Khanh"
"Không phải, Hứa Khanh là phó đạo diễn, đạo diễn là Bạc Cẩm Niên"
Ngôn Lạc Hi nói xong, thấy vẻ mặt Điền Linh Vân dần trở nên cứng ngắc, cô nói tiếp:"Anh ấy có thể đã trở về được một thời gian, cảm giác tính tình thay đổi rất lớn"
Điền Linh Vân sắc mặt tái nhợt, cho nên ngày đó ở Hải Thành, cô không nhận lầm người, anh thật sự đã trở lại.
"Tôi biết rồi"
Điền Linh Vân rũ mắt, đi trở lại ghế làm việc ngồi xuống, cả người đều có chút thất thần.
"Anh ta trở về lâu như vậy, cũng không có ý định liên lạc với tôi, thật sự là tuyệt tình"
"Có lẽ anh ấy bề bộn nhiều việc, còn phải chuẩn bị quay phim "
Điền Linh Vân cười khổ:"Nếu anh còn nhớ tôi, dù chỉ ăn cơm chốc lát cũng sẽ chạy tới gặp rõ ràng anh ta không muốn nhìn thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834008/chuong-322.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.