Ngày hôm sau, Ngôn Lạc Hi tỉnh lại, trên giường lớn chỉ còn mình cô, nhưng hơi thở nam tính quanh quẩn ở chóp mũi chứng tỏ anh cả đêm đều ở đây.
Cô ôm chăn ngồi dậy, bên tai vang lên lời Mạc Thần Dật nói, cô nhắm mắt lại, đem nước mắt trào lên hốc mắt bức lui trở về, điện thoại ong ong rung lên, cô cầm lấy kết nối:"Alo?"
"Nhị Lạc, hai giờ rưỡi chiều thử vai ở khách sạn InterContinental, muốn tôi qua đón cậu không?"
Ngôn Lạc Hi xoa xoa đầu lông mày, tinh thần không tốt nói: "Để Thiển Thiển đi cùng mình"
"Cũng được". Điền Linh Vân lại dặn dò vài câu, lúc này mới cúp điện thoại.
Ngôn Lạc Hi đem di động ném ở trên chăn, nếu như có thể lấy được 《 Mạch thượng phồn hoa 》 nữ chính Bạc Sênh Tiêu, như vậy cô sẽ rời khỏi đế đô mấy tháng, tới lúc đó thời gian sẽ chữa lành vết thương trong lòng.
Bỗng nhiên cảm giác được đôi mắt nóng rực rơi vào trên người, cô theo bản năng ngẩng đầu, nhìn thấy người đàn ông lặng lẽ đứng ở cửa, giống như một bàn tay vô hình đang nắm chặt trái tim cô, nhất thời hít thở khó khăn.
Cô quay đầu đi, xốc chăn xuống giường, không nói một lời vào phòng tắm rửa mặt.
Lệ Dạ Kỳ mím môi, anh đi ra ngoài phòng tắm, không chớp mắt nhìn cô gái đánh răng, ánh mắt có chút sưng lên, nghĩ đến tối hôm qua cô ở trong lòng anh khóc hơn nửa đêm, tim anh liền hung hăng thắt lại.
"Buổi chiều muốn đi thử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2834011/chuong-320.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.