Ngôn Lạc Hi giơ tay che mí mắt, nước mắt nóng hổi lập tức ướt đẫm lòng bàn tay, đến giờ phút này, giọng nói lạnh lùng tàn khốc kia vẫn còn vang vọng bên tai cô.
Rốt cuộc là người tàn nhẫn cỡ nào, mới có thể tùy ý chà đạp sinh mệnh người khác?
Chú Trịnh chính là bị cô liên lụy, bởi vì bọn chúng vì cô đến, hoặc vì cô và Lệ Dạ Kỳ.
"Em muốn gặp chú Trịnh"
"Chờ em khoẻ lại, anh sẽ dẫn em đi". Lệ Dạ Kỳ nhìn bộ dáng đáng thương của cô, anh rất bất lực, bi kịch xảy ra, bọn họ ngoại trừ chấp nhận thì không còn cách nào khác.
"Em phải đi ngay bây giờ". Ngôn Lạc Hi ngẩng đầu lên, cố chấp nhìn Lệ Dạ Kỳ, nếu không tận mắt nhìn thấy, cô sẽ không thể tha thứ nổi cho chính mình.
Lệ Dạ Kỳ nhắm mắt lại:"Được"
Anh lấy áo khoác lên vai cô, ôm ngang cô lên rồi bước ra khỏi phòng bệnh, đi về phía nhà xác.
Ngôn Lạc Hi tựa vào ngực anh, nghẹn ngào nói:"Đám người đó đến vì em, là em đã hại mọi người"
Lệ Dạ Kỳ dừng bước, cụp mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn lệ rơi đầy mặt, chân mày anh cau lại:"Hi Nhi, đừng suy nghĩ lung tung, đây chỉ là tai nạn không ai muốn"
"Không, nó không phải là vụ tai nạn bình thường, chúng đi xe địa hình theo dõi bọn em, chú Trịnh tăng tốc muốn bỏ lại chúng nhưng đã bị đối phương tông vào dẫn đến lật xe, trước khi em hôn mê còn nghe thấy rõ người đó nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2833984/chuong-333.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.