Mặc Bắc Trần đi vào, nhìn thấy Lệ Dạ Kỳ ở bên trong hút mây nhả sương, anh dựa vào vách tường, thản nhiên nói:"Nghe nói Ngôn Lạc Hi tỉnh lại rồi?"
"Ừ, tỉnh một lát, lại ngất đi"
Lệ Dạ Kỳ ngước mắt nhìn Mặc Bắc Trần, hai người một ngày một đêm không ngủ, trong mắt đều kéo đầy tơ máu, anh đưa hộp thuốc qua:"Hút không?"
Mặc Bắc Trần ngậm lấy điếu thuốc, Lệ Dạ Kỳ bật lửa đốt lên, không khí vang lên tiếng thuốc cháy xè xè, xuyên thấu qua sương khói mông lung.
Mặc Bắc Trần nhìn chằm Lệ Dạ Kỳ, nói: "Điều tra là ai làm chưa?"
"Tạm thời chưa có tiến triển"
Đoạn đường cao tốc xảy ra tai nạn không có camera giám sát, đường tối tăm rất ít xe ô tô qua lại.
Sau khi sự việc xảy ra, trong vòng mười phút không có bất kì phương tiện nào chạy qua, cũng không tìm được nhân chứng, bọn chúng như những bóng ma trên lãnh thổ của anh biến mất không dấu vết.
Điều này khiến anh tức giận đến mức muốn giết ai đó.
Tưởng rằng, với thế lực hiện tại của mình, anh có thể bảo vệ những người bên cạnh, nhưng thực tế đã trả lời, sinh mệnh con người trước mắt, anh như vậy yếu ớt tầm thường trước cuộc đời.
Lúc trước chỉ định chú Trịnh làm tài xế của Ngôn Lạc Hi, kỳ thật cũng chỉ có ý bảo vệ cô, bởi vì chú Trịnh là quân nhân xuất ngũ, đối với hoàn cảnh chung quanh ở một mức độ nhất định có lực quan sát nhạy bén.
Chỉ là lúc này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2833982/chuong-334.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.