Chu Bắc ngơ ngác nhìn Lệ Dạ Kỳ:"Thất gia, anh có manh mối gì sao?"
"Chu Bắc, cậu đi điều tra ai trong số những người tham gia cùng vợ tôi có vấn đề với cô ấy, đồng thời hỏi xem ai đã tiết lộ hành trình của vợ tôi. Có lẽ nếu bắt được người này, sự thật cũng sẽ sáng tỏ"
Anh sẽ không bỏ qua bất cứ ai dám làm tổn thương Ngôn Lạc Hi.
Chu Bắc vội vàng gật đầu:"Ừ, tôi sẽ điều tra ngay.”
Lệ Dạ Kỳ dựa vào tường, thần sắc ngưng trọng, nếu chỉ đơn thuần ghen tị và trả thù tìm được người kia vợ anh có thể bình an vô sự nhưng đối phương xuất động thiết giáp việt dã giống như trang bị quân đội, chuyện này không thể đơn giản là thù vặt.
Bọn chúng có lẽ là nhắm vào anh, Hi Nhi là
bị anh liên lụy, chỉ cần nghĩ đến khả năng này, anh bất an đứng ngồi không yên.
Mạc Thần Dật ngáp một cái từ trên hành lang đi tới, nhìn thấy Lệ Dạ Kỳ tựa trên vách tường trầm tư, anh ta từ đi đến đứng bên cạnh, cuộc phẫu thuật tối hôm qua kết thúc anh ta nghỉ ngơi cả đêm, lúc này tinh thần khôi phục không ít.
"Thất tẩu sao rồi?" Mạc Thần Dật nhìn thoáng qua cửa phòng đóng chặt, một ngày một đêm đều ở trong phòng phẫu thuật cứu Bạch Kiêu, còn chưa kịp tới xem tình huống của Ngôn Lạc Hi.
"Vết thương trên người không có gì đáng ngại, vết thương nghiêm trọng đều ở trong lòng. Bạch Kiêu thế nào rồi?"
Ngón tay Mạc Thần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2833980/chuong-335.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.