Xe bảo mẫu va vào lề đường, tia lửa điện xoẹt bắn ra tứ phía, thân xe nghiêng, Ngôn Lạc Hi không kịp thắt dây an toàn, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Bạch Kiêu cởi dây an toàn nhào về phía cô, vững vàng bảo vệ cả người cô vào trong ngực.
"Bạch Kiêu!....A!!!"
Xe bảo mẫu lật xuống, lộn mấy vòng trên mặt đường cuối cùng dừng lại cách đó trăm mét, trong xe cực kỳ yên tĩnh, bên tai giống như tiếng chất lỏng tích..tích..tích
Đầu óc Ngôn Lạc Hi trống rỗng hồi lâu, mùi máu tanh đọng lại trong mũi càng lúc càng đậm, đó là tiếng máu chảy sao?
Cô khó khăn mở mắt ra, trước mắt cả vùng một mảnh màu đỏ, hoàn toàn không nhìn ra bất cứ gì, bởi vì đầu cô được Bạch Kiêu ôm chặt vào lồng ngực, trên trán cô nhỏ xuống một dòng chất lỏng ấm áp.
Cô dần dần tỉnh táo nhận ra họ đã gặp tai nạn xe, trái tim cô như muốn vỡ tung.
Khi nãi xe bảo mẫu sắp bị lật, Bạch Kiêu
đột nhiên lao tới, ôm chặt lấy cô.
"Bạch Kiêu, anh không sao chứ? Không sao chứ?"
Trong xe vô cùng yên tĩnh, tựa như tất cả mọi người đang ngủ, chỉ có một mình cô tỉnh, bên tai truyền đến tiếng bước chân nặng nề, cẩn thận phân biệt, có vài người đang đi về phía xe.
"Lão đại, người của Lệ Dạ Kỳ đang chạy về phía này, nếu không đi chúng ta sẽ không kịp nữa"
Một giọng nói thô bạo vang lên, xe bảo mẫu bị người cạy, bắt đầu lắc lư.
Ngôn Lạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2833986/chuong-332.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.