Lệ Dạ Kỳ nhìn cô gái ngơ ngác, thở dài, chậm rãi đi vào:"Thủ tục xuất viện đã xong, em ra ngoài đợi, anh có mấy lời muốn nói với anh Bạch."
Ngôn Lạc Hi sửng sốt: "Chờ chút, để em lấy cho anh ấy ly nước đã"
"Được"
Ngôn Lạc Hi nhanh chóng rót một ly nước ấm đặt lên bàn đầu giường, còn dặn dò Bạch Kiêu nghỉ ngơi thật tốt mới quay người đi ra khỏi phòng bệnh.
Trong phòng bệnh, đột nhiên trở nên yên tĩnh, Lệ Dạ Kỳ ngồi xuống nhìn Bạch Kiêu
nằm trên giường nói thẳng vấn đề: “Bạch Kiêu, tôi rất biết ơn vì tất cả những gì anh đã làm cho Hi Nhi. Tôi sẽ không giao cô ấy cho anh đâu.”
Bạch Kiêu rất yếu, vừa rồi dùng sức ôm lấy Ngôn Lạc Hi lúc này sức lực cạn kiệt nhắm mắt lại nói:"Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ dùng cách này để có được cô ấy, tôi chỉ làm điều nên làm trong tình huống đó để chính mình
không phải hối hận. Về phần cô ấy và anh sẽ nghĩ gì, tôi chưa từng cân nhắc tới"
Anh chưa bao giờ nghĩ rằng nếu anh cứu cô, cô sẽ là của anh.
Nhưng nếu không cứu cô, sẽ mất cô hoàn toàn, không bao giờ gặp lại cô nữa, anh không thể tưởng tượng cuộc sống như vậy.
Lệ Dạ Kỳ mở miệng, lại không nói được một chữ.
“Tôi thích cô ấy, rất thuần khiết, nhưng tình yêu của tôi khác với anh. Nếu có thể làm cô ấy hạnh phúc tôi sẽ không do dự nói ra, còn nếu tình yêu của tôi chỉ là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2833961/chuong-345.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.