Lệ Dạ Kỳ ôm Ngôn Lạc Hi vào biệt thự, Tiết Thục Dĩnh biết hôm nay con dâu xuất viện sáng sớm đã đặc biệt chạy đến đây nhờ dì Đồng chuẩn bị vài món cô thích ăn.
Lúc này lại nhìn thấy Ngôn Lạc Hi được Lệ Dạ Kỳ bế vào vội vàng nói:"Tiểu Thất, con làm cái vậy? Mau thả Lạc Lạc xuống."
Lệ Dạ Kỳ còn chưa thay giày, liền bế cô thẳng lên lầu.
Thấy bầu không khí giữa hai người không ổn, Tiết Thục Dĩnh nhanh chóng đuổi theo, "Tiểu Thất, Lạc Lạc bị chấn động não, bế như thế này sẽ xảy ra chuyện"
Đáp lại lời bà là tiếng cửa phòng ngủ đóng lại, Tiết Thục Dĩnh nói: "..."
Bà quay người đi xuống lầu, đúng lúc nhìn thấy Chu Bắc xách vali đi vào, bà lo lắng chạy tới hỏi:"Bọn họ sao vậy?"
"Phu nhân muốn về chung cư nhưng Thất gia không cho phép, hai người cãi nhau vài lời, cuối cùng thành ra thế này". Chu Bắc cũng hết lời diễn tả thêm về Lệ Dạ Kỳ.
Tiết Thục Dĩnh không cần hỏi cũng biết trí tuệ cảm xúc của con trai chắc chắn sẽ chọc giận con dâu, bà vuốt trán nói:“Nếu biết đẻ con trai phiền phức như vậy, lẽ ra phải đẻ con gái."
Chu Bắc sờ mũi nói:"Lệ thủ trưởng sẽ không đồng ý."
"Cậu giúp được gì không?"
Sau khi Tiết Thục Anh hét lên, mới nhận ra mình cũng không giúp được gì, nếu không bà cũng sẽ không tức giận đến mức đau đầu.
"Bọn họ rốt cuộc tranh cãi cái gì?"
Chu Bắc suy nghĩ một chút: "Hình như tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2833959/chuong-346.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.