Trong phòng làm việc, Chu Bắc đặt hồ sơ vừa điều tra trước mặt Lệ Dạ Kỳ, tâm trạng thoải mái vừa rồi của anh thay đổi, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn:"Thất gia, tư liệu điều tra tiếp theo của Tiếu Tiểu Tiểu"
Lệ Dạ Kỳ mở hồ sơ, mấy bức ảnh từ trong túi giấy màu nâu rơi ra, anh cụp mắt nhặt lên, trên ảnh là một hình xăm hoa anh túc, những bông hoa đẹp mê hồn, sống động như thật.
Anh nheo mắt: “Đây là cái gì?”
"Hình xăm chúng tôi tìm thấy trên người Tiếu Tiểu Tiểu. Thất gia, anh còn nhớ vụ án buôn người gần như xóa sổ toàn bộ quân đội năm năm trước không? Lúc đó anh bị thương nặng, tôi phụ trách tiếp nhiệm vụ cũng đã nhìn thấy hình xăm tương tự trên người kẻ thù"Chu Bắc nói.
Lệ Dạ Kỳ ngước mắt nhìn cậu ta:"Tôi có ấn tượng, nhưng hình xăm này trông tinh tế hơn hình xăm năm đó rất nhiều, ý cậu nói hai cái này có liên quan?"
"Đúng, tôi xem lại tin tức năm năm trước, nghiêm túc so sánh tin rằng đây là cùng một tổ chức tội phạm, có lẽ bọn họ đã đổi thợ xăm". Chu Bắc nghiêm túc nói.
Lệ Dạ Kỳ dùng ngón tay thon dài lật qua thông tin, cau mày nói:"Nếu Tiêu Tiểu Tiểu là thành viên của tổ chức, vậy đã xác định rõ cô ta tiết lộ lịch trình của Hi Nhi không phải ác cảm cá nhân, mà là nhằm vào tôi.”
"Tai họa năm đó là một đòn nặng nề đối với chúng ta và tổ chức tội phạm. Chúng ta đã không từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2833958/chuong-347.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.