Lệ Dạ Kỳ hơi nheo mắt nói:”Chúng ta kết hôn lâu vậy, thật sự nên tổ chức hôn lễ. Đây là sơ suất của con, cứ làm theo ý mẹ."
"Đúng, không nhắc ta gần như quên mất, phải rồi, Lạc Lạc, trong nhà còn người thân nào nữa thì mời mọi người đến dự một bữa tiệc hoành tráng." Tiết Thục Dĩnh nhìn Ngôn Lạc Hi.
Ngôn Lạc Hi nắm chặt đũa, cụp mắt xuống nói: "Con..."
Lệ Dạ Kỳ nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng ngắt lời:”Việc này không cần gấp, đợi xác định thời, con sẽ bảo Hi Nhi viết thiệp mời."
“Nhưng con phải gặp bố mẹ vợ…”
Tiết Thục Dĩnh biết, Ngôn Lạc Hi và bố mẹ mình tình cảm không tốt nhưng nếu tổ chức hôn lễ, hai nhà phải ra mắt nhau, đây cũng là biểu hiện sự tôn trọng đối với cô.
“Mẹ, con đói.” Lệ Dạ Kỳ lại ngắt lời mẹ.
Tiết Thục Dĩnh lẩm bẩm: “Biết rồi, biết rồi, ta đi giục dì Đồng nấu cơm.”
Khi Tiết Thục Dĩnh rời đi, Ngôn Lạc Hi mới thở phào nhẹ nhõm, cô cụp mắt tiếp tục ăn mì, lòng bàn tay anh đang nắm ướt đẫm mồ hôi, cô nhẹ nhàng rút lại, ăn mấy ngụm mì, nói:”Có phải em rắc rối quá không?”
"Hả?" Lệ Dạ Kỳ đặt tay lên lưng ghế cô, động tác rất chiếm hữu giống như muốn ôm cô vào lòng.
Ngôn Lạc Hi ngẩng đầu nhìn anh, một lúc sau mới lắc đầu:”Không có gì, chỉ là tạm thời em chưa nghĩ đến kết hôn, em biết mẹ muốn trấn an em nhưng..."
Phó Tuyền và Lệ Dạ Kỳ thù hận không đội trời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2833957/chuong-348.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.