Ngôn Lạc Hi ngơ ngác nhìn Lệ Dạ Kỳ, không thể tin hỏi:"Tiếu Tiểu Tiểu chết rồi?!"
"Ừm, lúc người của anh phát hiện cô ta tiết lộ lịch trình, phái người đi tìm thì phát hiện cô ta đã chết"
Lệ Dạ Kỳ nhìn sắc mặt của cô từng chút tái nhợt, nói: "Hi Nhi, cô ta đáng chết"
Bất kể ai làm hại đến cô đều không đáng thương xót.
Ngôn Lạc Hi ngơ ngác nhìn TV đang phát tin tức xã hội, giọng nói nhỏ dần, cô không thể thông cảm cho Tiếu Tiểu Tiểu.
“Cô ấy bị giết để bịt miệng phải không?"
Một người như Tiếu Tiểu Tiểu không thể nào tự sát được.
Lệ Dạ Kỳ nắm chặt đôi tay đang buông thõng bên hông, nói đồng ý chỉ khiến cô bất an hơn, anh lắc đầu: "Không, đừng nghĩ tới, chỉ là trùng hợp thôi."
"Thật sao? Thật sự chỉ là trùng hợp thôi sao?" Ánh mắt Ngôn Lạc Hi rơi vào khuôn mặt tuấn tú của Lệ Dạ Kỳ, cố chấp muốn một câu trả lời.
Lệ Dạ Kỳ đặt tay lên giường bệnh, nghiêng người nhìn cô:"Ừ, tin anh đi, chỉ là trùng hợp mà thôi.”
Ngôn Lạc Hi cụp mắt xuống:"Lệ Dạ Kỳ, dù em không biết mục đích bọn chúng muốn bắt em đi là gì nhưng em biết chúng thích máu me chết chóc, Tiêu Tiểu Tiểu cùng ma quỷ giao dịch, cái chết này là chuyện sớm muộn, giết người diệt khẩu giống như trong phim truyền hình vậy, anh không cần an ủi em đâu"
Lệ Dạ Kỳ nheo mắt lại: "Phu nhân..."
"Em sẽ không suy nghĩ lung tung, mục tiêu của bọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2833962/chuong-344.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.