Phó Luân nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn mất hết khí sắc, trong lòng càng thêm buồn bã, người anh không muốn tổn thương nhất chính là cô.
Nhưng khi đối mặt với ánh mắt chán ghét và căm hận của cô, anh không khỏi thốt ra những lời sắc bén này.
Ngôn Lạc Hi chậm rãi giơ tay lên mu bàn tay nhẹ nhàng đặt lên trán, nhỏ giọng nói:"Tôi... tôi không hiểu anh nói gì"
Phó Luân nhìn bộ dạng trốn tránh của cô, trong lòng anh cũng không dễ chịu, anh nói:"Em nghe hiểu anh đang nói cái gì, Lạc Hi, em nghe cho kỹ, mẹ có đáng hận hơn nữa cũng không tới phiên em chỉ trích"
Hốc mắt trướng đau, Ngôn Lạc Hi không biết mình làm sao ra khỏi thang máy, cô chỉ cảm thấy mỗi bước đều đặc biệt gian nan.
Không, cô tuyệt đối không thể dao động, Phó Tuyền cho dù cao cả đến đâu, cũng là một kẻ buôn người ghê tởm, đã khiến bao nhiêu gia đình mất vợ mất con.
Khó trách năm đó cô hỏi cha, mẹ đã đi đâu, vì sao không cần bọn họ, cha mặt mày căm hận như vậy.
Ngôn Lạc Hi nhắm mắt, lần nữa mở mắt, cô không thể khóc, không thể hèn nhát,
phải biết trước mặt thị phi rõ ràng.
Bước chân dừng lại trước cửa văn phòng tổng giám đốc, hai tay tựa hồ nặng ngàn cân, làm sao cũng không thể gõ cửa.
Cửa bị người từ bên trong kéo ra, Phó Tuyền đang muốn ra ngoài lại nhìn thấy Ngôn Lạc Hi đứng ở đó, bà ngạc nhiên nói:"Lạc Hi, sao con tới đây, mau vào đi"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2833914/chuong-368.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.