Dì Đông nhìn vẻ mặt lo lắng của cô, nói: “Phu nhân, nếu có chuyện lo lắng đừng để trong lòng có thể giải bày cùng chồng cô, hai người là vợ chồng, anh ấy nhất định giúp cô giải quyết vấn đề"
Ngôn Lạc Hi cười khổ nói:"Con biết rồi"
Lỡ như rắc rối của cô đến từ anh thì sao?
Dì Đông vẫn không yên tâm, luôn cảm thấy hiện tại cô giống như bức tượng pha lê, vừa chạm vào sẽ vỡ vụn.
Ngày hôm qua ông chủ không cho cô ra ngoài, sau khi bà đi siêu thị một chuyến trở về nghe thím Trần nói cô đã đi rồim
Rõ ràng hạ lệnh cấm túc, nhưng vẫn len lén chạy ra ngoài, điều này trong mắt bà thực sự không ổn.
"Phu nhân, giữa vợ chồng quan trọng nhất là thành thật và thẳng thắn, cô học được hai thứ đó, tự khắc học được cách tin tưởng lẫn nhau. Nếu hai người từ đầu đến cuối chưa từng bước vào trái tim của nhau, vậy cuộc hôn nhân này hoàn toàn vô nghĩa đến nhợt nhạt, tình cảm không thể duy trì". Dì Đông lời nói thấm thía vô cùng nghiêm túc.
Ngôn Lạc Hi cúi đầu xuống, nhìn Hasky đang đảo quanh chân, cô nhẹ giọng nói: "Dì Đông, tình cảm là của hai bên, sự tin tuởng cũng đều của hai bên, nhưng nếu từ đầu đến cuối anh ấy chưa từng tin con thì sao?"
"Dì cảm thấy ông chủ từng rối rắm vấn đề này, mặc dù ngoài miệng nói không tin, nhưng trong lòng theo bản năng đã lựa chọn tin tưởng vô điều kiện, cho nên cô lớn mật bước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2833916/chuong-367.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.