Phó Du Nhiên nhìn điện thoại bị cúp, sắc mặt xám xịt, nghe ra được giọng nói Phó Tuyền vô cùng lạnh lùng.
Vừa rồi, chỉ lo vạch trần Ngôn Lạc Hi, khiến cho người Lệ gia ghét bỏ cô nhưng lại quên mất, nói ra như vậy, Phó Tuyền sẽ phát hiện mình bị bán đứng.
Chỉ không nghĩ tới, Ngôn Lạc Hi nhanh như vậy đã đi tố cáo với Phó Tuyền.
Bọn họ quả nhiên là mẹ con, e rằng đã âm thầm hòa giải từ lâu, lừa gạt Lệ Dạ Kỳ.
Phó Du Nhiên trong lòng bất an, cô bị Phó Tuyền nắm thóp, nếu không dù có nhiều cơ hội để rời đi, cuối cùng vẫn phải ngoan ngoãn trở về. Nghĩ vậy, cô hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Tiết Thục Dĩnh thấy Phó Du Nhiên nghe điện thoại xong, sắc mặt âm trầm, bà hỏi: "Du Nhiên, là ai gọi tới, có chuyện gì sao?"
"Con có chút việc cần về xử lý, chỉ sợ không thể đợi Nhị ca ra khỏi phòng cấp cứu". Phó Du Nhiên cụp mắt nhìn chằm chằm mũi chân, không dám đối mặt với đôi mắt sắc bén của Lệ thủ trưởng, sợ bị ông nhìn thấu.
"Đi đi, chúng ta ở đây chờ được rồi."
Tiết Thục Dĩnh cảm xúc lẫn lộn, nhất là vừa rồi nghe Phó Du Nhiên nói Phó Tuyền là kẻ buôn người, lòng bà vẫn chưa thể bình tĩnh lại được.
Phó Du Nhiên xách túi lên, chào tạm biệt mọi người, xoay người bước nhanh rời đi.
Chờ cô đi rồi, Tiết Thục Dĩnh thở dài một tiếng:"Luôn cảm thấy Du Nhiên so với mười năm trước thay đổi quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2833911/chuong-369.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.