Lệ Dạ Kỳ mừng rỡ như điên, trên mặt thanh tuấn bức người tràn đầy ý cười, giống như sợ cô hối hận, anh vội vàng gọi phân phó nhân viên phục vụ đưa cơm lên.
Cúp điện thoại, anh quay người lại liền nhìn thấy cô gái đứng trong biển hoa mênh mông, cô hơi cúi người xuống, đưa tay chạm vào đóa hoa tươi đẹp ướt át.
Vẫn là đầu xuân, cô mặc áo len cổ tròn rộng rãi, cổ áo hơi mở, lộ ra xương quai xanh tinh xảo.
Người đàn ông nhất thời cảm thấy miệng lưỡi khô rát, yết hầu giật giật, anh đi qua, đứng lại trước mặt cô:"Nhân viên đang chuẩn bị cơm, em muốn uống nước không?
Anh rót cho cô"
Ngôn Lạc Hi thu tay lại, ánh mắt dời khỏi biển hoa kia, dừng lại trong phòng, khóe mắt thoáng nhìn một cái vali đặt ở góc tường, ký hiệu gửi đồ phía trên cũng chưa tháo xuống, có thể thấy anh vừa đến sân bay liền vội vàng chạy tới phim trường.
Cô đặt túi xuống:"Em đi nấu nước"
Nói xong, cô xoay người đi vào phòng bếp nhỏ, đem ấm nước nóng rửa đi rửa lại hai lần, lúc này để nước đun lên.
Lệ Dạ Kỳ đi theo, tựa vào tường, ánh mắt dừng ở trên người cô, anh lấy hộp thuốc lá ra, cắn điếu trong miệng châm lửa, mùi nicotine đem một tia dị niệm trong lòng đè xuống, anh híp mắt hút mây nhả khói.
"Bộ phim này phải quay bao lâu?"
"Cảnh quay của em ước chừng phải mất hai tháng, Bạc Cẩm Niên rất lợi hại, cảnh quay hôm nay chỉ diễn một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2833887/chuong-383.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.