Ăn xong, Ngôn Lạc Hi nhìn đồng hồ trên cổ tay:"Cũng trễ rồi, em phải về, sáng mai còn có cảnh quay sớm."
Buổi tối hôm nay vượt quá mức khả năng chịu đựng của cô, về mặt tinh thần, cứ tiếp tục như vậy, khi mất đi rồi, cô cũng sống không nổi.
Ngoài để chính mình bận rộn để không nghĩ ngợi lung tung, cô cũng đã sẵn sàng từ bỏ đoạn tình cảm này, coi như là kết thúc đẹp!
Lệ Dạ Kỳ nhìn cô dứt khoát đi vào phòng khách lấy túi xách, anh lập tức lao tới nắm tay cô, chau mày:"Hi nhi, trễ rồi, ở lại được không? Ngày mai anh đưa em về"
Ngôn Lạc Hi nhẹ nhàng gạt tay anh ra:"Em tự bắt taxi về"
"Hi Nhi, đã trễ lắm rồi, rất nguy hiểm, ở lại đây anh sẽ không làm gì em cả" Lệ Dạ Kỳ trước nay chưa từng ăn nói khép nép tới mức này, anh nắm tay cô:"Nếu em không muốn cho anh cơ hội, dù là ở lại với anh cũng không là vấn đề, đúng không?"
Ngôn Lạc Hi mím môi, không nói gì.
Lệ Dạ Kỳ cau mày, nghiến điếu thuốc trên miệng, nói:"Hay em sợ, ở bên cạnh anh sẽ yêu anh?"
Ngôn Lạc Hi đột nhiên ngẩng đầu, trong lúc nhất thời có chút bối rối, vì lời nói chạm vào trái tim, cô liền phản bác: “Không thể nào.”
Lệ Dạ Kỳ cảm thấy bực bội, bởi vì phản ứng
quyết liệt chết tiệc này của cô.
Tay anh nắm chặt cổ tay cô hơn, trên môi hiện lên nụ cười chế giễu dày đặc:"Vậy em sợ cái gì?”
Ngôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2833886/chuong-384.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.