Ngôn Lạc Hi thu hồi ánh mắt, nhìn gương mặt mỹ nam không còn trắng bệch như trên du thuyền, thân thể dường như hoàn toàn bình phục, ánh mắt cô có chút mê ly:"Hả?"
Khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông bỗng nhiên tới gần, nhẹ nhàng lướt qua môi cô như chuồn chuồn nước, lại nhìn thấy ánh mắt mê ly của cô, kìm lòng không đậu cứ thế hôn lên.
Thân thể Ngôn Lạc Hi bị anh chống vào trong ghế ngồi, hơi thở nam tính mát lạnh xâm chiếm hô hấp của cô, môi lưỡi quấn quýt, tay anh chậm rãi trượt xuống khỏi mặt cô, rơi vào trên vai cô, hôn càng lúc càng triền miên.
"Nhớ anh không? "Lệ Dạ Kỳ hôn môi cô, giọng nói khàn khàn hỏi.
Mấy ngày nay, anh nhớ cô phát điên lại phải chịu đựng không đến gặp cô, mà cô gái nhỏ này, không có lương tâm, nói điện thoại với anh cũng không kiên nhẫn nói thêm hai câu đã liền cúp máy.
Anh biết, đây là báo ứng của mình, anh vẫn
ung dung tiếp nhận. Có ngờ đâu, anh vừa xuất viện, cô cũng đã bay tới Hải Thành.
Ngôn Lạc Hi hơi đẩy anh ra, mới thở được một hơi, "Không phải muốn đi ăn cơm sao?
Đi thôi"
Lệ Dạ Kỳ đưa tay vuốt ve gương mặt xinh đẹp, ánh mắt cố chấp muốn nhận được đáp án từ miệng cô:"Có nhớ anh không?"
Ngôn Lạc Hi nhẹ nhàng cười, không quá để ý liếc nhìn khuôn mặt tuấn tú tối sầm lại:"Lệ tổng, anh muốn em trả lời thế nào đây? Anh ép em không phớt lời anh, em ngoan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/that-gia-vo-ngai-lai-buong-roi/2833888/chuong-382.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.