Lăng Nghị không một tiếng động nuôi ba đứa con gái của Lăng Tuệ, cả một nhà chỉ muốn con trai kia bị anh làm cho mất chức, mặt mày xám xịt trở về nông thôn ở.
Ba cô con gái của Lăng Tuệ rất ngoan ngoãn, có một đứa có lúm đồng tiền ngay khóe miệng, lúc cười lên đôi mắt tròn tròn, hơi giống với Phó Lê.
Lăng Nghị cưng chiêu cô nhóc nhất, cô nhóc cũng lớn mật, cứ thế hỏi vị thượng tướng Lăng mà ai ai cũng sợ này một câu: "Cậu, sao cậu không đi tìm mợ?”
Lăng Nghị ngẩn ra, anh theo bản năng sờ cái bình nhỏ trên cổ, ở đó có một đoạn xương cốt của Phó Lê.
Một lúc sau, cô nhóc cảm thấy mình hơi quá đáng, lúc cô nhóc có hơi sợ hãi, Lăng Nghị nói: "Tìm sao, cô ấy vẫn luôn ở trong lòng cậu."
Khi Lăng Nghị nói lời này, giọng điệu rất dịu dàng, nhưng vẻ mặt lại bi thương.
Cô nhóc bị dọa sợ, không dám hỏi nữa, nhưng cô nhóc cũng biết trong lòng cậu có một người không thể cưỡng cầu được.
Thì ra một chiến thân như cậu, cũng sẽ biết yêu nha.
Người khác đều nói rằng, cậu lạnh lùng vô tình, giống như máy móc, vô dục vô cầu, lúc đánh nhau cứ như không muốn sống vậy, không sợ đau cũng chẳng sợ chết, trời sinh đã là một cỗ máy chiến đấu.
Thật ra, cậu cũng là con người, một con người có máu có thịt giống như bọn họ.
Nếu không, cậu sẽ không nhận nuôi ba chị em bọn họ.
Dường như cô nhóc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-tre-xinh-dep/3730387/chuong-193.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.