Lăng Nghị lắc đầu: "Những thứ này đều cho Phó Lê đi."
Cô gái nhỏ của anh, anh muốn cho cô những thứ tốt nhất. Dù sống lại một đời, anh như thế nào cũng không sao, miễn là không để cô giẫm lên vết xe đổ là được.
Cuối cùng, nhân lúc vẫn còn ký ức, anh lựa chọn Phó Lê ở thời gian hồi tưởng, tránh cho cô ngây ngốc không biết lòng người, dẫm lên con đường cũ.
Ngay cả Lăng Nghị, anh cũng rất coi trọng cái hệ thống nhân duyên này-
Thứ này có thể để cho Phó Lê chủ động đến gần anh, chỉ cần cô dám bước tới một bước nhỏ- Anh sẽ không bao giờ để cô rời đi.
Lăng Nghị nhẹ nhàng cười một cái, anh cảm thấy cả người nhẹ tênh, trong lòng vô cùng chờ mong.
Âm thanh của hệ thống thúc giục: "Thời gian hồi tưởng sẽ bắt đầu ngay lập tức, ngươi hãy chỉ định một ít nhiệm vụ cho hệ thống nhân duyên."
Nhiệm vụ?
Lăng Nghị suy nghĩ: "Trên cái bàn trong phòng bệnh của tôi, ở đó có một quyển sách cháu gái ngoại tôi đang xem, cậu đi lấy đi."
Mấy cô nhóc đều thích xem mấy thể loại tình yêu nam nữ, huống hồ sách kia cũng như tên, vừa nghe đã biết là tiểu thuyết ngôn tình. Nếu muốn để Phó Lê yêu anh, nhiệm vụ trong tiểu thuyết tình yêu là thích hợp nhất.
Hệ thống nhớ kỹ những mẩu chuyện trong sách, trang sách trong phòng bệnh không có gió cũng tự động lật, không một ai chú ý tới.
Càng không có ai chú ý tới, trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-tre-xinh-dep/3730388/chuong-194.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.