Lăng Nghị vừa hận vừa hối tiếc hận bọn súc sinh kia thấy chết mà không cứu, hối tiếc anh do dự không quyết đoán.
Nếu như, nếu như anh không cần quan tâm gì cả mà trực tiếp cướp cô về, không để cô và Trần Viễn kết hôn... Cho dù cô hận anh cả đời cũng chẳng sợ, bởi vì ít nhất cô có thể sống yên ổn, sẽ không phải chết.
Chỉ cần cô cười với anh một cái, thẹn thùng và dịu dàng, như vậy là anh đã thấy đủ rồi.
Lăng Nghị ôm Phó Lê, anh ngồi đó cả một đêm.
Ngày hôm sau, anh mang Phó Lê đến lò hỏa táng trong huyện, sau khi hỏa táng cô thành tro cốt xong anh liền đeo nó trên người, dù cho cô ở dưới đất biết anh làm như vậy sẽ chán ghét, sẽ tức giận. Nhưng Lăng Nghị đã không quan tâm nhiều như thế nữa, đây là thứ duy nhất của cô mà anh có thể giữ lại.
Lúc đó, Lăng Nghị đã được Tần gia nhận về, do bác sĩ xem bệnh cho Lăng Trạch ở bệnh viện thấy anh lớn lên giống anh trai bà, nên hỏi nhiều thêm mấy câu, nhờ đó mà anh trai bà có thể tìm lại đứa con đã biệt tăm mười mấy năm.
Không còn Phó Lê vướng bận, Lăng Nghị dẫn theo hai đứa em trở lại tỉnh, một bên huấn luyện khắc nghiệt, một bên báo thù.
Về phần tên Trân Viễn đó, Lăng Nghị nghĩ cách làm cho hắn dính vào cờ bạc, đánh bạc thua hết số tiên hắn có, sau đó Trần Viễn đi ăn trộm, cướp bóc, trở thành kẻ tội ác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-tre-xinh-dep/3730386/chuong-192.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.