Hắn bốc một mạch đến khi ước lượng tâm nửa cân mới dừng tay lại: "Anh, hàng anh của anh em muốn, ba trăm cân thế nào..."
Lăng Nghị cười nói: "Được, tôi lấy cho cậu ba trăm cân."
Nói xong, Lăng Nghị lấy xuống ba túi hạt dưa rang từ trên xe ba bánh xuống, anh giúp tên đầu trọc mang vào kho cửa hàng.
Không đến vài phút, anh câm bảy trăm năm mươi đồng tiền ra.
Phó Lê nhìn thấy nhiều tiền như vậy đôi mắt cũng đều sáng lên.
Cả hai đời, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy nhiều tiền như vậy.
Lăng Nghị cầm tiên quơ quơ trước mặt Phó Lê, Phó Lê giống như một chú chó nhỏ nhìn thấy xương, ánh mắt gấp gáp, gắt gao nhìn theo tiền kia.
Lăng Nghị bị chọc cười, anh buồn cười nhét tiền vào tay cô: "Cầm đi này."
Phó Lê vui mừng nhận tiên, cô đếm một lần rồi lại một lần, hai mắt cười đến cong cong.
Lăng Nghị thấy cô dễ dàng vui vẻ như vậy, anh vỗ vỗ lên thùng xe ba bánh nói: "Đi lên đây, anh chở em đi bán cho xong phần hạt dưa còn lại, để em được tiếp tục đếm tiền."
Phó Lê hoan hô một tiếng rồi leo lên xe ba bánh.
Cửa hàng bách hóa ở huyện thì buôn bán kém hơn so với tiệm tạp hóa nhỏ lẻ một chút, nhưng vẫn có nhiều người ra ra vào vào.
Cuối năm, người tới nơi này bán lương thực đổi lấy thực phẩm cao cấp hơn khá nhiều.
Lăng Nghị dẫn Phó Lê hòa vào đám người đi vào trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-tre-xinh-dep/3730316/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.