Hai người Phó Lê vừa đi không bao xa, họ đã nghe thấy người làm trong cửa hàng lớn tiếng kêu lên: "Bán hạt dưa đây, ba mao một túi, lương thực cũng có thể đổi."
Phó Lê bật cười, Lăng Nghị quay đầu liếc nhìn cô một cái: "Sao thế, không đếm tiến mà cũng vui vẻ như vậy?”
Phó Lê dựa vào lan can xe ba bánh, cô nhìn sườn mặt Lăng Nghị cười khẽ: ˆVui chứ, nhiêu đây đồ ăn đủ để anh và bọn Lăng Tuệ ăn trong một khoảng thời gian dài rồi."
Lăng Nghị ngẩn ra, cô mua cho anh ư?
Trong nháy mắt, lòng anh như có thêm một dòng nước ấm, vừa thoải mái lại ấm áp.
Anh cúi đầu cười nói: "Em còn chưa gả cho anh mà đã đối xử tốt với anh như vậy rồi à?"
Tiếng cười của anh trâm thấp, mang theo từ tính, nghe vào có thể làm cho lòng người gợn sóng.
Mặt Phó Lê hơi ửng hồng: "Lần trước em có để ý thấy thức ăn trong nhà anh không nhiều lắm, mà anh cũng không trồng trọt gì, thức ăn trong nhà nhất định là chưa mua kịp, mua đầy đủ một lần để anh đỡ phải cách một khoảng thời gian lại chạy tới tiệm gạo cũng tốt."
"Vẫn là Lê Tử suy nghĩ chu đáo, tất cả đều vì nghĩ cho anh."
Lăng Nghị lại cố ý trêu chọc Phó Lê.
Phó Lê không nói nữa, cô quay đầu nhìn đường, hai tai cô hồng hồng, gió bắc thổi tới cũng không thể làm tiêu tán nhiệt độ trên mặt.
Lăng Nghị không lái xe ba bánh về Lý Gia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-tre-xinh-dep/3730317/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.