Theo như giá cả lần trước, một cân hạt dưa là hai đồng rưỡi, Phó Lê nhận của chị gái này hai trăm năm mươi đồng tiền.
Lăng Nghị giúp chị gái mập mạp mang hạt dưa vào trong tiệm, chị gái cởi dây thừng ra, nhìn chất lượng xong lại nếm nếm thử, chị khen: "Tay nghề của em gái thật tốt, ăn rất ngon!"
Ngày thường chị rất thích ăn hạt dưa được rang lên này, lần trước cũng đã ăn hết hai cân hạt dưa.
Phó Lê cười ngượng ngùng: "Chị thấy ngon là tốt rồi."
Tạm biệt chị gái mập mạp, Phó Lê nhìn bốn trăm cân hạt hướng dương liên buồn rầu. Nhiều như vậy... bao lâu mới bán hết đây.
Nhưng Lăng Nghị nói anh có cách giải quyết, cô không khỏi nhìn Lăng Nghị đầy mong chờ.
Lăng Nghị thấy cô dùng ánh mắt khẩn cầu mà nhìn mình, anh hơi ngửa đầu cười một cái: "Em còn chưa tin bản lĩnh của anh nữa hả?"
Phó Lê lắc đầu rồi lại gật đầu.
Ở trong mắt cô, Lăng Nghị vẫn luôn là người lợi hại nhất... Anh có thể giúp cô đánh Trần Viễn, có thể bảo vệ cô, có thể cho cô đồ ăn, có thể nuôi hai đứa em khôn lớn, anh rất lợi hại.
Nhưng mà... rốt cuộc số hạt dưa này có trị giá hơn một ngàn đồng tiên, thật sự có thể bán hết sao?
Lăng Nghị không vì Phó Lê không tin tưởng mình mà chịu đả kích, anh chỉ cười nói: "Vậy đợi chút nữa cho em xem.
Ngày cuối năm đến, người tấp nập trên đường phố, đặc biệt là các tiệm tạp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-tre-xinh-dep/3730315/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.