Phó Lê nhiệt tình đề cử các món ngon: "Hay là mì thịt bò em vừa ăn, em thấy sao, còn những món này nữa..."
Lăng Tuệ nuốt nước miếng ừng ực, rõ ràng bụng đã no căng, nhưng cô nhóc lại cảm thấy vô cùng đói bụng.
Phó Lê vẫn còn đang suy nghĩ: "Sup nấu trong ấm sành thì như thế nào? Súp gà, súp dê, súp thịt bò, mở nắp ấm sành ra một cái, hương thơm bay khắp nơi..."
Nước mắt Lăng Tuệ sắp rơi đến nơi, cô bé nắm lấy tay Phó Lê: "Chị dâu, chị đừng nói nữa! Mỗi ngày chúng ta ăn một món, ăn xong thì sẽ biết nên bán cái gì thôi!"
Phó Lê nghĩ nghĩ, như vậy cũng đúng, vừa vặn tay nghề cô cũng cần phải luyện tập thêm, Phó Lê hài lòng gật đầu.
Ba ngày sau, Phó Lê phơi khô hạt dưa, sau đó cũng đã rang tốt chúng.
Ba anh em Lăng Nghị cũng phối hợp ăn cơm của Phó Lê trong ba ngày, ăn ngon đến nỗi miệng cũng ngậm lại không ngừng nhai nuốt, nếu như bọn họ tự nấu thì nhất định nuốt không trôi.
Phó Lê nhất quyết muốn mở quán ăn kiếm tiền, Lăng Nghị ngăn cản cũng không được, anh đành phải cùng với hai đứa em trong nhà nhất trí đề cử cho cô một công việc nhẹ nhàng nhất, đó chính là: Bán thịt kho.
Thứ nhất là thịt kho chỉ cần nấu một nồi nước đã nêm nếm gia vị, sau đó bỏ thịt vào nấu chín là được, đơn giản không tốn sức.
Hai là anh có mở một cửa hàng thịt trên huyện, có thể lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-tre-xinh-dep/3730314/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.