Mã Nhạc Kiệt vẫn tiếp tục khích bác: “Chú, thật ra lần này cháu đến là muốn đưa Thời Thâm đi giao lưu, kết giao thêm nhiều mối quan hệ. Tục ngữ có câu, có người quen biết thì việc gì cũng dễ, chú sống từng này tuổi, đạo lý này chắc chắn hiểu rõ hơn cháu.”
Hắn quan sát vẻ mặt Lục Quốc Chí, tiếp tục nói: “Cháu định ngày mai tổ chức một bữa tiệc, mời các vị lãnh đạo của thị trấn Đào Hoa, cả bên quản lý giáo dục cùng ăn một bữa cơm, để Thời Thâm làm quen với họ. Người ta vẫn bảo, lá rụng về cội, chú nói xem, nếu nó cứ không chịu giao du kết nối, ở quê chẳng có chút tiếng tăm nào, thì dù có giỏi giang đến mấy trong quân đội thì có ích gì chứ?”
Lục Quốc Chí tuy già rồi nhưng vẫn còn minh mẫn. Thời buổi này, người có học thức có giá trị đến mức nào, ai ai mà chẳng rõ? Con trai, con dâu ông đều là sinh viên đại học, lại còn biết tính toán làm ăn, hoàn toàn chẳng cần phải chạy vạy lấy lòng ai.
Mã Nhạc Kiệt rõ ràng đang lừa phỉnh ông, coi thường ông già cả không hiểu chuyện, tưởng ông dễ bị dắt mũi.
Ông nói với vẻ khinh khỉnh: “Thời Thâm rất ổn định trong quân đội. Niệm Niệm là sinh viên trường Kinh Đại, dù có làm gì cũng không bao giờ phải chịu cảnh đói kém. Chỉ có người khác đến cầu xin vợ chồng nó, chứ đời nào lại bắt vợ chồng nó đi ngửa tay cầu xin người khác?”
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Mã Nhạc Kiệt thấy Lục Quốc Chí không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222812/chuong-586.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.