Lục Quốc Chí mời Ngưu Đồng Thảo và Mã Nhạc Kiệt ngồi xuống. Ông rót chén trà nóng, bắt đầu hỏi chuyện.
“Nhạc Kiệt, bố cháu sao không tới?”
Mã Nhạc Kiệt cười giả lả, tìm một lý do qua loa, “Chân bố cháu hai hôm nay đau, cháu bảo bố ở nhà nghỉ ngơi.”
Hắn liếc mắt sang Lý Phong Ích, người vẫn im lặng nãy giờ, rồi hỏi: “Cháu nghe cô nói Phong Ích cũng đi Kinh Thành, làm công việc gì ở đó vậy?”
Lý Phong Ích đáp lại với vẻ lạnh nhạt: “Làm việc trong xưởng.” Dứt lời, hắn liền lấy cớ: “Bố, Kiều Kiều có vẻ mệt rồi, con đưa con bé lên lầu ngủ đây.” Nói rồi, hắn ôm lấy đứa con gái nhỏ đi thẳng lên tầng.
Lý Phong Ích thầm nghĩ, anh hai đã nói rõ ràng là không qua lại với nhà cậu út, thì hắn cũng chẳng có lý do gì để chào đón. Dù sao thì, hắn chỉ nghe theo lời anh hai và chị dâu hai mà thôi.
Dương Niệm Niệm khẽ giật nhẹ tay áo Lục Thời Thâm, thì thầm: "Anh ơi, chúng ta cũng lên lầu giúp chị Nhược Linh bế cháu đi.” Vừa rồi cô đã nhìn thấy vẻ mặt của Mã Nhạc Kiệt, cô không muốn ở lại đây thêm một giây phút nào nữa.
Mã Nhạc Kiệt thấy vậy liền vội vàng tiếp lời, giọng điệu tỏ vẻ bề trên, y như đang nói chuyện với một hậu bối: “Em dâu cứ lên lầu trước đi! Anh muốn nói chuyện riêng với Thời Thâm vài câu. Tính ra anh em họ hàng chúng ta cũng đã lâu lắm rồi không có dịp ngồi lại tâm sự.”
Dương Niệm Niệm nghe hắn nói mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222811/chuong-585.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.