Ngưu Đồng Thảo thấy Mã Tú Trúc, liền như vớ được cọng rơm cứu mạng, lập tức vỗ đùi cái đét, khóc lóc kể lể một thôi một hồi:
"Em ơi, em xem em rể đi, chẳng hiểu bị ma xui quỷ ám thế nào mà đang nói chuyện lại đuổi người đi. Sao? Chú thím nghĩ là không muốn qua lại với nhà chị nữa sao? Em mà không qua lại với nhà chị, giờ chị đi luôn thể đây. Sau này nhà em có chuyện gì, cũng đừng hòng nhà chị động tay động chân giúp đỡ đâu. Nếu em mà bị em rể bắt nạt, cũng đừng có mà mong nhà chị đứng ra bênh vực đâu nhé!"
Mã Tú Trúc đã chán nản, không còn trông mong vào sự bênh vực của anh trai mình nữa rồi. Lần trước bà ta có việc, về nhà ngoại chưa được mấy ngày đã bị tống cổ về, cũng coi như đã nhìn rõ bộ mặt thật của người anh trai ruột. Bố mẹ không còn, bà ta cũng chẳng còn biết nương tựa vào đâu.
Chỉ vì tình nghĩa ruột rà nên bà ta không muốn làm lớn chuyện, chưa kịp hòa thuận được bao lâu lại bắt đầu cãi vã, chẳng phải sẽ bị thiên hạ trong thôn ngoài xóm gièm pha chê cười đến c.h.ế.t sao? Bà ta kéo Lục Quốc Chí hỏi:
“Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”
Lục Quốc Chí nổi cơn tam bành, gằn giọng: “Còn sao nữa? Thằng cháu nhà bà khinh thường tôi ra mặt, chạy đến đây vênh váo làm ra vẻ hiệu trưởng, lừa gạt tôi như kẻ ngu muội! Hôm nay hoặc là chúng nó đi, hoặc là bà cũng theo chúng nó về luôn đi!”
Mã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222813/chuong-587.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.