“Hằng Phi, con hồ đồ quá!” Lão Phương quỵ gối, hai mắt đẫm lệ hỏi, “Con làm cái trò này, bố biết sống sao đây hả con?”
Phương Hằng Phi không dám nhìn thẳng vào bố, cuối cùng dứt khoát quỳ sụp xuống đất, dập đầu một cái thật mạnh.
“Bố ơi, con xin lỗi bố. Bố cứ coi như không có thằng con này đi!”
Nghĩ đến điều gì đó, hắn khẩn cầu: “Bố à, làm ơn đến trường Kinh Đại giúp con nhắn lại mấy lời cho Niệm Niệm. Bố nói với cô ấy, con thật sự xin lỗi. Giá như ngày ấy con không mù quáng, không bạc bẽo, thì đã không phải chịu cái kết cục thảm hại như ngày hôm nay. Kỳ thực, con đã sớm hối hận lắm rồi, người con yêu nhất vẫn luôn là cô ấy.”
“Bố cũng nói với cô ấy, con không phải một kẻ hèn nhát. Dương Tuệ Oánh đã phải chịu quả báo vì dám cắm sừng con, còn con thì cũng đang phải nhận lấy báo ứng riêng của mình.”
Đáy lòng lão Phương cũng hối hận khôn nguôi. Ông ta ước gì ngày đó sớm biết Dương Tuệ Oánh chẳng phải người tử tế gì, thì năm ấy đã không nghe lời vợ mà khuyên con trai mình qua lại với cô ta. Giờ đây, rơi vào cảnh ngộ này, ông cũng chẳng biết nửa đời còn lại của mình sẽ sống ra sao nữa.
Phương Hằng Phi lòng dạ rối bời, cảm thấy vô cùng ân hận vì đã đẩy bố vào cảnh khốn khó này. Hắn áy náy nói: “Bố, bố về quê đi thôi! Nếu con bị tuyên án mười năm hay tám năm, chờ con ra tù sẽ hiếu kính bố sau.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222706/chuong-480.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.