Dương Niệm Niệm vừa bước chân về đến căn nhà tứ hợp viện, Trịnh Tâm Nguyệt đã vội vàng chạy tới, níu chặt cánh tay cô, giọng nói đầy hăm hở.
“Niệm Niệm, cậu có đọc báo không? Thằng bé con nhà Dương Tuệ Oánh quả thật bị chính người chồng của cô ta bán đi rồi. Trời đất ơi, sao mà cái gã đó độc ác đến vậy chứ, ngay cả con ruột của mình mà cũng không buông tha? Chuyện người lớn thì cứ giải quyết với nhau, ai lại lôi trẻ con vào làm gì chứ?”
Ở nhà, Trịnh Tâm Nguyệt thường đặt mua báo, nhưng ngày thường cũng chẳng mấy khi sờ tới. Hôm nay rảnh rang, cô mới giở vài tờ báo cũ ra xem, không ngờ lại đọc được một tin tức kinh động đến thế này.
Dương Niệm Niệm trầm ngâm phân tích: “Dương Tuệ Oánh làm ra được nhiều tiền, mẹ con nhà Phương Hằng Phi lại chẳng dám đắc tội trực tiếp với cô ta, nhưng lại căm ghét thằng bé, sợ nó lớn lên sẽ tranh giành gia sản, thế nên mới nảy lòng độc ác, bán quách thằng bé đi cho rảnh nợ ấy mà.”
Tuy rằng chưa thấu hiểu cặn kẽ suy nghĩ của Phương Hằng Phi, nhưng cô cũng đoán trúng đến tám chín phần. Với những ai biết chuyện thì chỉ cần động não một chút là có thể đoán ra ngay.
Trịnh Tâm Nguyệt phẫn nộ nói tiếp: “Gieo nhân nào gặt quả ấy, bọn chúng đúng là đáng đời lắm! Tốt nhất là tống vào tù hết cả đi, đừng bao giờ thả ra nữa thì hơn!”
Dương Niệm Niệm không muốn nói mãi về chuyện của Dương Tuệ Oánh, cô liền khéo léo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222705/chuong-479.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.