Ông Phương quả thật chỉ đến để chuyển lời, nói xong thì cũng chẳng còn mặt mũi nào mà quấy rầy Dương Niệm Niệm thêm nữa.
Nghĩ đến đứa con trai và vợ vẫn còn ngồi trong trại tạm giam, ông ta nào có cam lòng mà quay về An Thành như vậy, bèn tìm đến Dương Tuệ Oánh cầu xin, mong cô ta có thể giơ cao đánh khẽ, tha cho con trai mình một con đường sống. Bằng không, đời này của thằng bé coi như bỏ đi.
Ông Phương đã bỏ bao công sức tìm kiếm, hỏi thăm khắp nơi mới hay tin Dương Tuệ Oánh đang ở bệnh viện. Vừa chạm mặt, ông ta đã không ngần ngại, quỵ xuống ngay nền phòng bệnh.
“Tuệ Oánh, cha cầu xin con, cầu xin con buông tha cho Hằng Phi một con đường sống. Chuyện này đều do mẹ thằng bé xúi giục, nếu con muốn báo thù thì cứ nhằm vào một mình bà ấy mà thôi. Giam bà ấy cả đời cũng được, con tha cho Hằng Phi đi? Cha cầu xin con đấy.”
Vợ ông ta cứ việc ngồi tù, nhưng con trai mới là ruột thịt của ông ta, nếu thằng bé cũng phải bóc lịch thì gia đình này coi như tan cửa nát nhà mất thôi.
Anh họ Hằng Phi vội vàng đỡ ông ta dậy, nhưng ông Phương nhất quyết không chịu đứng lên. Nếu không phải người cháu trai này kịp thời ngăn cản, e rằng ông ta đã dập đầu xuống đất đến chảy máu.
Hoàng Quế Hoa vẫn nằm bất động trên giường bệnh, không thể thốt ra một lời nào, chỉ có đôi mắt là còn đảo qua đảo lại, đầy vẻ hoang mang.
Dương Tuệ Oánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222707/chuong-481.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.