Một người đàn ông nằm trên chiếc xe đẩy bằng gỗ, nhắm mắt lại, miệng không ngừng rên rỉ "Ôi chao, ôi chao". Chân trái anh ta m.á.u me be bét, trông khá đáng sợ. Niệm Niệm chần chừ vài giây, rồi đi theo chiếc xe đẩy vào bệnh viện. Sau khi hai người đàn ông khiêng anh ta vào phòng cấp cứu, Niệm Niệm thấy họ dìu anh ta lên tầng hai, hướng về phòng khám ngoại khoa.
Niệm Niệm định đi theo, thì Trương Vũ Đình gọi lại: “Niệm Niệm, cậu tới rồi à?”
Bước chân của Niệm Niệm khựng lại. Cô quay người đi về phía Trương Vũ Đình: "Vũ Đình, cậu đến đúng lúc lắm. Cậu giúp tớ một việc nhé, đi hỏi thăm xem người đàn ông vừa bị thương ở chân tên là gì, và tại sao lại bị thương?"
Trương Vũ Đình ngẩn người hỏi: "Cậu quen anh ta sao?" Vừa thốt ra, cô đã nhận ra câu hỏi thật ngớ ngẩn. Nếu Niệm Niệm quen, còn cần gì nhờ cô đi hỏi. Trương Vũ Đình vội vàng đính chính: "Cậu chờ tớ một lát, tớ đi hỏi ngay đây."
"Được." Dương Niệm Niệm gật đầu: "Cậu cứ đi hỏi trước, lát nữa tớ sẽ nói chi tiết hơn sau."
Trương Vũ Đình đi lên tầng hai không lâu thì đã quay xuống. "Niệm Niệm, tớ nghe ngóng rõ rồi. Anh ta tên là Phùng Cường, là người ở gần huyện. Mới vào Xưởng Đồ Hộp Hoành Hâm làm việc ngày hôm qua. Sáng nay vừa đi làm chưa được một tiếng thì bị mảnh chai từ chiếc hộp đồ hộp vỡ đ.â.m xuyên vào chân, vết thương khá nặng, gần như xuyên thủng cả bàn chân."
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Dương Niệm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222604/chuong-378.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.