Dương Niệm Niệm đáp lại điềm nhiên, không nhanh không chậm: “Mùng bảy tháng bảy âm lịch, quả là một ngày đẹp.”
(Đối với nhiều cặp đôi trẻ, ngày này mang một ý nghĩa lãng mạn đặc biệt, thường được ví như ngày tơ duyên.)
Câu nói ấy lọt vào tai Đinh Lan Anh lại nghe chói tai vô cùng. Bà ta cho rằng Dương Niệm Niệm đang cố tình mỉa mai, làm trái ý mình. Bởi lẽ, vì cái ngày cưới này mà bà ta và con trai đã cãi nhau không biết bao nhiêu bận. Nếu không phải chồng bà ta đã nói rằng cứ làm ầm ĩ lên sẽ bị người ngoài chê cười, thì có c.h.ế.t bà ta cũng không chịu nhượng bộ.
Càng nghĩ càng tức, Đinh Lan Anh sầm mặt, giọng đầy bực dọc: “Ngày lành gì chứ? Bọn trẻ bây giờ thật là, cái gì cũng không hiểu biết mà cứ thích làm theo ý mình, chọn cái ngày này rồi sau này sẽ có lúc phải hối hận cho xem.”
Nói rồi, bà ta dắt xe đạp, đi thẳng về nhà.
Vương Phượng Kiều đang hái rau trong sân, tình cờ nhìn thấy cảnh tượng đó, liền tò mò chạy ra hỏi: “Niệm Niệm, sao em lại về cùng Đinh chủ nhiệm thế?”
Dương Niệm Niệm nhún vai: “Em vừa gặp bà ta ở cổng, bà ta bảo mùng bảy âm lịch này con trai bà ta kết hôn, còn dặn em với Thời Thâm đến uống rượu mừng.”
Vương Phượng Kiều mở to mắt ngạc nhiên. “Cái gì? Đinh chủ nhiệm lại thỏa hiệp à? Bà ta dễ tính thế từ bao giờ vậy?”
Dương Niệm Niệm bật cười: “Chỉ cần con trai dám cứng rắn một chút, thì làm mẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222603/chuong-377.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.