Một vài người cùng nhau rời khỏi bệnh viện.
Lục Thời Thâm chằng chiếc xe đạp của Dương Niệm Niệm lên nóc xe con, rồi lái xe đưa mọi người về lại khu gia đình quân nhân.
Hai chị em nhà họ Hồ đang cùng đám trẻ con hóng mát dưới gốc cây đa cổ thụ. Vừa nhìn thấy chiếc xe quen thuộc, mặt mày rạng rỡ, nụ cười tươi rói như chùm lựu vừa bung mình. Hồ Xảo Muội nhanh nhảu, vẻ mặt đon đả chào hỏi:
“Ôi, Lục phó đoàn trưởng! Vợ chồng anh chị vừa đi đón anh Lục xuất viện về đó à?”
Anh Lục khẽ gật đầu đáp lại, vẻ mặt điềm nhiên.
Hồ Xảo Muội lập tức quay sang nhìn Dương Niệm Niệm, mặt dày hỏi:
“Niệm Niệm cháu ơi, kẹo nhà cháu ăn hết cả rồi sao? Con bé nhà tôi nó thèm quá chừng, ngày nào cũng cứ đòi kẹo, chị chẳng biết làm sao. Nhà cháu mà còn thì cho con bé mấy cái ăn cho bớt cơn thèm đi, lát nữa chị ra thị trấn mua rồi gửi lại sau.”
Hồ Xảo Trân đứng bên cạnh cảm thấy vô cùng xấu hổ, định can ngăn chị mình lại nhưng không kịp.
Dương Niệm Niệm cười thầm trong bụng. Trẻ con thèm gì chứ, rõ ràng là cái miệng của chị ta thèm thì có. Cô lắc đầu đáp lời:
“Không còn đâu chị ơi, An An và Duyệt Duyệt ăn hết cả rồi.”
Hồ Xảo Muội bĩu môi. “Trẻ con ăn nhiều đồ ngọt không tốt đâu, dễ bị sâu răng lắm đấy.”
Dương Niệm Niệm cười thầm trong bụng, làm ra vẻ đồng tình: “Đúng rồi, trẻ con ăn nhiều dễ bị sâu răng, chị cũng nên để con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222605/chuong-379.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.