Dạo này Cù Hướng Hữu bận rộn tối tăm mặt mũi, vậy mà trong lòng lúc nào cũng hăm hở, cả người phơi phới sức sống.
“Giờ đã có hai xí nghiệp tìm đến tận nơi đặt thêm hai đơn hàng. Lượng hàng tuy không nhiều nhặn gì, nhưng ông chủ họ đều nói nếu sản phẩm của ta đạt chất lượng thì sẽ tính đến chuyện hợp tác lâu dài.”
Hắn dừng lại một chút, nét mặt hớn hở nói tiếp: “Chính sách nhà nước ngày càng cởi mở, thị trường nhiều mặt hàng cung không đủ cầu. Mảng công nghiệp nặng như đúc khuôn này càng quan trọng, mấy năm tới chẳng phải lo thiếu đơn hàng, lợi nhuận hứa hẹn sẽ cực kỳ tốt.”
“Niệm Niệm, cô mở nhà máy này là đúng đắn rồi. Chắc chưa đầy hai tháng là đã có thể thu hồi vốn rồi ấy chứ.”
Hiện tại, nhà máy đã có thể tự trang trải chi phí vận hành, không phải Dương Niệm Niệm bỏ thêm đồng vốn nào vào nữa.
Dương Niệm Niệm mắt sáng lấp lánh, cười tươi nói: “Sư phụ Cù, đó là nhờ công anh cả đấy. Tôi là người ngoài nghề, nếu không có anh thì làm sao mà thành công nổi chứ ạ.”
Cù Hướng Hữu cười vang: “Là cô đã cho tôi và anh em công nhân có cơ hội được làm việc, nên chúng tôi phải cảm ơn cô mới đúng. Nếu không có cô, sau khi tôi bị đuổi khỏi nhà máy cũ dù có người nhận vào làm thì cả đời này cũng chỉ làm một người thợ quèn đến hết đời mà thôi.”
Dương Niệm Niệm cũng cười: “Chúng ta nương tựa, giúp đỡ nhau mà, có gì đâu.”
Dương Niệm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222579/chuong-353.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.