Vừa nghe thấy lời ấy, mẹ Phương lập tức không vui, bà ta nói với giọng chua ngoa, đầy vẻ xoi mói:
“Muốn tìm người trông coi cửa hàng? Nhà ta đông người thế này, cùng lắm thì ta với bố thằng Hằng Phi nghỉ làm ruộng lên đây giúp con trông cửa hàng, việc gì mà phải tìm người ngoài? Chuyện tiền bạc sổ sách, không phải người một nhà thì làm sao mà yên tâm được chứ?”
Hoàng Quế Hoa nghe vậy trong lòng thấy khó chịu, nói lại: “Bà thông gia, lời này của bà không phải rồi. Tôi là mẹ ruột của Tuệ Oánh, còn Trụ Thiên là anh trai nó, sao qua miệng bà lại thành người ngoài?”
Mẹ Phương nói một cách đầy lý lẽ, bà ta vênh mặt lên: “Con gái gả đi là bát nước hất đi, tôi chưa từng nghe thấy con gái đã gả đi rồi mà còn là người một nhà với bố mẹ đẻ.”
Dương Trụ Thiên đặt đồ xuống, nét mặt sầm lại, nặng trịch nói: “Em gái tôi dù có lấy ai đi chăng nữa thì nó vẫn là em gái tôi. Ngày xưa nhà bà lấy vợ không có sính lễ, cũng không có hôn lễ, thế thì tính ra nhà bà có phải người một nhà với chúng tôi không?”
Ngày trước, nhà họ Phương điều kiện khá giả, họ vì muốn lấy lòng nhà họ Phương nên đành miễn cưỡng đồng ý không đòi sính lễ, không tổ chức hôn lễ. Giờ đây, em gái hắn đã có năng lực, Dương Trụ Thiên không còn sợ nhà họ Phương nữa.
Mẹ Phương không hề thấy đuối lý, bà ta gân cổ lên: “Kết hôn được bao lâu rồi mà giờ mấy người lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222580/chuong-354.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.